Không Gian Chữ - Web Tạo Truyện Chữ Bằng AI
×
Không Gian Vạn Giới
Dùng 500 Mảnh Vỡ để triệu hồi Hệ Thống.
(Tỉ lệ Rank S - Màu Đỏ: 0.15%)
Chưa có HT
Kho Đồ
500
×
🎒 Kho Hệ Thống

Chọn 1 hệ thống để kích hoạt hoặc nhiều món cùng cấp để dung hợp.

Đang tải dữ liệu...
cover

Trái Đất Thật Sự Có Người Tu Tiên Sao

1/5 (1 đánh giá)
▶ Đọc đầu ⏭ Đọc mới
Nghe Audio

Giới thiệu

CHƯƠNG 1: CON ĐƯỜNG KHÔNG AI TIN
Đêm.
Thành phố vẫn chưa ngủ.
Ánh đèn trải dài trên những con phố như một dòng sông ánh sáng. Tiếng động cơ, tiếng còi xe, tiếng người nói chuyện hòa vào nhau, tạo thành thứ âm thanh đặc trưng của thời đại.
Trên màn hình khổng lồ của một tòa nhà, những con số liên tục thay đổi.
Giá cổ phiếu.
Giá nhà đất.
Doanh thu.
Lợi nhuận.
Những khuôn mặt tươi cười xuất hiện rồi biến mất.
Con người dường như cả đời đều đang chạy.
Chạy theo tiền.
Chạy theo địa vị.
Chạy theo danh vọng.
Chạy theo một cuộc sống tốt hơn.
Nhưng rất ít người từng dừng lại để hỏi một câu.
Nếu cuối con đường chỉ là cái chết, vậy tất cả những thứ này cuối cùng có ý nghĩa gì?
Đạo Thanh đứng bên cửa sổ căn phòng.
Hắn không bật đèn.
Ánh sáng từ thành phố xuyên qua cửa kính, chiếu lên gương mặt bình tĩnh của hắn.
Trong tay hắn là một quyển sách cũ.
Bìa sách đã sờn.
Không có tên tác giả.
Không có năm xuất bản.
Chỉ có vài chữ cổ mờ nhạt.
Đạo Thanh đã đọc nó rất nhiều lần.
Không phải vì tin vào những câu chuyện thần tiên trong đó.
Ngược lại.
Hắn càng đọc càng nghi ngờ.
Nếu những thứ được ghi lại chỉ là tưởng tượng của người xưa, vậy tại sao trong vô số nền văn minh khác nhau lại xuất hiện những khái niệm tương tự?
Tu hành.
Luyện khí.
Trường sinh.
Đạo.
Thiên địa.
Những thứ ấy xuất hiện quá nhiều lần.
Nhiều đến mức khiến người ta khó lòng cho rằng tất cả chỉ là sự trùng hợp.
Đạo Thanh khép sách.
Ánh mắt hắn vẫn bình tĩnh.
“Không có bằng chứng.”
Hắn nói rất nhẹ.
“Vậy thì tự mình tìm.”
Một tuần sau.
Đạo Thanh rời thành phố.
Hắn không mang theo nhiều thứ.
Một chiếc ba lô.
Một chiếc điện thoại.
Một ít tiền.
Vài bộ quần áo.
Một chiếc máy tính nhỏ.
Và những cuốn sách hắn đã đọc suốt thời gian qua.
Không có lời từ biệt long trọng.
Không có bạn bè tiễn đưa.
Càng không có ai biết hắn đang đi tìm thứ gì.
Bởi chính Đạo Thanh cũng chưa biết.
Hắn chỉ biết một điều.
Nếu tiếp tục sống cuộc sống cũ, hắn sẽ không bao giờ tìm được câu trả lời.
Ngọn núi nằm cách xa khu dân cư.
Đường lên núi rất khó đi.
Càng đi sâu, tín hiệu điện thoại càng yếu.
Cuối cùng hoàn toàn biến mất.
Đạo Thanh đứng trên một con đường đất.
Phía trước là rừng cây kéo dài vô tận.
Gió núi thổi qua.
Mang theo hơi lạnh.
Hắn nhìn con đường trước mặt.
Không hề do dự.
Bước vào.
Ngày thứ nhất.
Không có gì xảy ra.
Ngày thứ mười.
Không có gì xảy ra.
Ngày thứ ba mươi.
Vẫn không có gì xảy ra.
Đạo Thanh không thất vọng.
Hắn vốn chưa từng nghĩ mình sẽ tìm được tiên nhân ngay ngày đầu tiên.
Mỗi sáng, hắn thức dậy trước khi mặt trời mọc.
Chạy bộ.
Tập luyện.
Sau đó đọc sách.
Buổi chiều tiếp tục nghiên cứu.
Buổi tối ngồi yên quan sát hơi thở.
Ngày qua ngày.
Không có phép thuật.
Không có linh khí.
Không có thần tiên.
Chỉ có một người bình thường đang cố gắng tìm kiếm thứ mà không ai chứng minh được là tồn tại.
Ba tháng trôi qua.
Đạo Thanh bắt đầu nhận ra một vấn đề.
Những phương pháp tu luyện cổ đại mà hắn tìm được đều có một điểm chung.
Chúng nói về khí.
Nhưng “khí” là gì?
Không ai giải thích rõ.
Có người nói đó là năng lượng của thiên địa.
Có người nói đó là hơi thở.
Có người nói đó là thứ tồn tại trong cơ thể.
Có người lại nói nó vượt khỏi vật chất.
Đạo Thanh không vội tin bất kỳ cách giải thích nào.
Hắn lấy giấy ra.
Viết một câu:
“Nếu không thể chứng minh khí tồn tại, hãy bắt đầu từ thứ chắc chắn tồn tại.”
Hắn nhìn xuống cơ thể mình.
Tim.
Phổi.
Máu.
Cơ bắp.
Xương.
Nội tạng.
Não.
Tất cả đều là thứ có thể quan sát.
Có thể đo lường.
Có thể nghiên cứu.
Đạo Thanh đặt bút xuống.
Ánh mắt dần trở nên sâu hơn.
“Máu.”
Hắn nói.
“Máu vận chuyển oxy.”
“Máu vận chuyển chất dinh dưỡng.”
“Tim thúc đẩy tuần hoàn.”
“Cơ thể vận động thì tuần hoàn thay đổi.”
“Sau khi luyện tập, cơ thể thích nghi.”
Hắn im lặng.
Một suy nghĩ chậm rãi xuất hiện.
Nếu cơ thể có thể thích nghi...
Nếu sức mạnh có thể tăng lên...
Nếu khả năng chịu đựng có thể tăng lên...
Vậy giới hạn của cơ thể thật sự nằm ở đâu?
Đạo Thanh đứng dậy.
Ngày hôm sau.
Hắn bắt đầu một thí nghiệm mới.
Không luyện khí.
Không cầu linh khí.
Không tụng kinh.
Không cầu thần.
Chỉ luyện thân.
Chạy.
Nâng vật nặng.
Chống đẩy.
Ngồi xổm.
Giãn cơ.
Điều chỉnh hơi thở.
Sau mỗi lần luyện, hắn ghi chép lại.
Thời gian.
Nhịp tim.
Sức chịu đựng.
Mức độ mệt mỏi.
Khả năng hồi phục.
Hắn không bỏ qua bất kỳ chi tiết nào.
Một tháng.
Hai tháng.
Ba tháng.
Cơ thể bắt đầu thay đổi.
Không phải biến thành siêu nhân.
Không có ánh sáng thần bí.
Nhưng sức mạnh tăng lên.
Sức bền tăng lên.
Khả năng hồi phục tốt hơn.
Đạo Thanh nhìn những ghi chép trước mặt.
Hắn không vui mừng.
Chỉ trầm tư.
“Đây mới chỉ là thích nghi sinh lý.”
“Nhưng nếu tiếp tục thì sao?”
Hắn đặt bút xuống.
Đúng lúc ấy—
Thình thịch!
Tim hắn đột nhiên đập mạnh.
Đạo Thanh khựng lại.
Thình thịch!
Lần thứ hai.
Một cảm giác nóng chạy qua lồng ngực.
Không đau.
Nhưng rất rõ ràng.
Hắn lập tức ngồi xuống.
Không hoảng loạn.
Không cố cưỡng ép.
Chỉ tập trung quan sát.
Nhịp tim.
Hơi thở.
Nhiệt độ.
Cảm giác trong cơ thể.
Một lúc lâu sau, cảm giác ấy biến mất.
Đạo Thanh mở mắt.
Hắn nhìn hai bàn tay mình.
Rất lâu.
Sau đó cầm bút.
Viết xuống một dòng:
“Cơ thể còn có bí mật.”
Hắn dừng lại.
Suy nghĩ vài giây.
Rồi viết tiếp:
“Nếu muốn tìm con đường tu hành, có lẽ phải bắt đầu từ chính thân thể.”
Trang giấy trắng.
Đạo Thanh viết ba chữ đầu tiên.
LUYỆN HUYẾT.
Ngay khoảnh khắc nét bút cuối cùng rơi xuống—
Ầm!
Một tiếng động cực nhỏ vang lên từ sâu trong lòng núi.
Đạo Thanh lập tức ngẩng đầu.
Ánh mắt thay đổi.
Hắn đứng dậy.
Lắng nghe.
Không có gì.
Gió vẫn thổi.
Lá cây vẫn lay động.
Những con chim trong rừng vẫn kêu.
Mọi thứ bình thường đến mức khiến người ta nghi ngờ mình vừa nghe nhầm.
Đạo Thanh không lập tức đi tìm.
Hắn đứng yên vài giây.
Sau đó nhìn về phía khu rừng phía sau căn nhà.
Ánh mắt trở nên lạnh và sắc.
“Không phải ảo giác.”
Hắn chắc chắn.
Bởi vì ngay khoảnh khắc âm thanh xuất hiện...
máu trong cơ thể hắn cũng rung lên một lần.
Ở nơi sâu nhất của ngọn núi.
Một khe đá cổ xưa phủ đầy rêu xanh.
Không biết đã tồn tại bao nhiêu năm.
Một phiến đá nằm im lìm giữa bóng tối.
Trên phiến đá có một đạo văn tự cổ xưa.
Nó đã ngủ yên rất lâu.
Cho đến hôm nay.
Một đường sáng mờ nhạt chậm rãi hiện lên.
Sau đó—
Rắc.
Một vết nứt xuất hiện.
Bên trong khe đá...
Một luồng khí lạnh chậm rãi tràn ra.
Không ai biết nó đến từ đâu.
Không ai biết nó đã ngủ bao lâu.
Càng không ai biết...
sự xuất hiện của Đạo Thanh đã vô tình đánh thức thứ gì.
Đêm ấy.
Đạo Thanh không ngủ.
Hắn ngồi trước bàn.
Cuốn sổ đặt ngay trước mặt.
Trang giấy đầu tiên của một con đường mới chỉ có ba chữ.
LUYỆN HUYẾT.
Hắn nhìn nó.
Trong mắt không có sự cuồng nhiệt.
Chỉ có sự bình tĩnh đến đáng sợ.
“Đã không có ai dạy.”
“Vậy tự mình tìm.”
Hắn đóng cuốn sổ.
Ngoài cửa sổ, trăng sáng treo trên đỉnh núi.
Nhưng ở sâu dưới lòng đất...
một thứ cổ xưa vừa mới tỉnh lại.
Và không ai biết rằng—
đây chính là ngày đầu tiên của một thời đại mà cả nhân loại chưa từng biết đến.
Hết Chương 1

📖 Danh sách chương

Bàn Luận 1

Đăng nhập để bình luận.
Không Gian Thần Chủ Hư Vô Thần Kỷ 29/08 20:49
Giới thiệu gì mà dài vậy 😮😮😮