đoá hoa trắng của thế giới ngầm
✍ AI Sáng Tác
👁 23
Giữa vũng bùn tanh nồng mùi máu và tội ác của thế giới ngầm, em hiện diện như một đóa hoa trắng tinh khôi nhưng lạc lối. Cha em bỏ chạy, để lại em giữa nanh vuốt của quỷ dữ. Ông Liêu ra lệnh cho tôi phải bẻ gãy em, phải chà đạp và sỉ nhục em để ép kẻ hèn nhát kia lộ diện. Mỗi lằn roi tôi quất xuống, mỗi lời nhục mạ tôi thốt ra, đều là một nhát dao đâm ngược vào tim mình. Tôi buộc phải khiến em đau đớn, vì đó là cách duy nhất để bảo vệ em khỏi những nanh vuốt tàn độc hơn, và cũng để che giấu tâm tư vặn vẹo đang lớn dần trong lồng ngực. Nhưng chúng ta đều không thoát khỏi ánh mắt lệch lạc của gã đàn ông tàn bạo kia – kẻ tận hưởng khoái cảm khi nhìn cả tôi và em cùng quằn quại trong xiềng xích. Hạ Mạt, hãy cứ hận tôi đi, vì trong bóng tối u ám này, tôi sẽ vừa là kẻ hành hạ, vừa là kẻ nguyện dâng hiến linh hồn để giữ cho đóa hoa là em không bị tàn lụi dưới tay kẻ khác.