Không Gian Chữ - Web Tạo Truyện Chữ Bằng AI
×
Không Gian Vạn Giới
Dùng 500 Mảnh Vỡ để triệu hồi Hệ Thống.
(Tỉ lệ Rank S - Màu Đỏ: 0.15%)
Chưa có HT
Kho Đồ
500
×
🎒 Kho Hệ Thống

Chọn 1 hệ thống để kích hoạt hoặc nhiều món cùng cấp để dung hợp.

Đang tải dữ liệu...

📂 Thể loại: Trinh Thám

cover
Khi Hoa Hồng Nở Trong Đêm
✍ AI Sáng Tác 👁 113
Ban ngày, cô khoác lên mình chiếc áo blouse trắng, đeo cặp kính nửa gọng đen, luôn giữ nụ cười mỉm dịu dàng để che giấu sự sắc bén của một bác sĩ Ngoại tim mạch xuất sắc. Ban đêm, cô lột lốt, trở thành một trinh sát nằm vùng mang "trái tim thép", sẵn sàng tự khâu sống những vết thương sâu hoắm mà không cần thuốc tê để bảo vệ nhiệm vụ tối mật. Cô là Thẩm Dao. Anh là Lục Viễn – Đội trưởng Đội Trọng án, kẻ đi săn cô độc mang bản năng nhạy bén của chim ưng đêm. Gặp cô trong vụ đại án "Hắc Hổ", anh đưa cô vào tầm ngắm, dùng mọi mưu kế tâm lý để gài bẫy vì nghi ngờ cô là nội gián. Nhưng Lục Viễn không biết rằng, những lần anh thoát chết trong gang tấc đều nhờ bóng đen có đôi mắt trong vắt bọc hậu từ phía sau. Khi chiếc mặt nạ rơi xuống dưới cơn mưa tầm tã, cũng là lúc khối băng nghi kỵ trong anh hoàn toàn sụp đổ, nhường chỗ cho một tình yêu bảo hộ điên cuồng, cố chấp đến đau lòng. "Khi Hoa Hồng Nở Trong Đêm" là một bản hòa tấu nghẹt thở giữa công lý và bóng tối, nơi những pha hành động cận chiến khốc liệt đan xen với một tình yêu gai góc, chân thực và đầy bản năng.
cover
cảnh sát tập sự
✍ AI Sáng Tác 👁 97
Hai mươi tuổi, tài năng duy nhất của Vũ Tùng Dương là ăn chơi lêu lổng và khiến bố mình – một Trung tá cảnh sát – tăng huyết áp mỗi ngày. Để cứu vãn tương lai của 'báo thủ' nhà mình, ông bố quyền lực đã tung chiêu cuối: tống cổ cậu con trai vào ngành để cải tạo nhân phẩm! Từ một thiếu gia lười biếng bỗng chốc phải gồng mình trong kỷ luật thép, Dương sẽ dùng sự lầy lội và hài hước của mình để vượt qua các thử thách hay sẽ biến đồn cảnh sát thành 'rạp xiếc' trung ương? Cùng đón đọc 'Cảnh sát tập sự' – hành trình phá án dở khóc dở cười của tân binh bất đắc dĩ siêu cấp đáng yêu!
cover
Hộp thư bí ẩn
✍ AI Sáng Tác 👁 96
Trong 'Hộp thư bí ẩn', độc giả sẽ bị cuốn hút vào một câu chuyện trinh thám đầy kịch tính và bí ẩn. Khi Lâm Chúc Nhất - chủ nhà - phát hiện ra bí mật kinh hoàng bên trong hộp đồ của người thuê nhà, anh trở thành nghi phạm số một trong vụ án chết người. Với lời cảnh báo 'Đừng tùy tiện mở hộp của người thuê nhà', câu chuyện lôi cuốn người đọc tìm kiếm chân tướng, vạch trần kẻ đứng sau âm mưu. Liệu Lâm Chúc Nhất có thể chứng minh được sự vô tội của mình và lật mặt kẻ thật sự giết người? Cùng đi vào thế giới đầy bí ẩn và căng thẳng của 'Hộp thư bí ẩn'.
cover
Philemon
✍ AI Sáng Tác 👁 95
Dưới ánh đèn neon mờ ảo của những con hẻm tối tăm nơi phố thị, có một thế giới ngầm tàn nhẫn đang chuyển mình theo làn khói độc mang tên: Philemon. Được mệnh danh là 'người dẫn đường' trong tiềm thức, nhưng thực chất đây lại là một loại ma túy tổng hợp kinh hoàng, biến kẻ sử dụng thành cỗ máy chiến đấu điên cuồng trước khi dìm sâu họ vào vũng bùn hoang tưởng. Đứng trước cơn bão tàn khốc ấy là Lâm Tử Thiên (Ju-ah) - một đại tỷ sở hữu chiều cao 1m80 đầy ấn tượng, mang vẻ ngoài bất cần, sắc lạnh nhưng ẩn chứa một trái tim vô cùng nghĩa khí. Sát cánh cùng cô là Park Ril-ju, gã học bá thiên tài trốn chạy khỏi gia tộc tài phiệt hắc ám, và Yoon-jae, 'vũ khí bí mật' lặng lẽ với những cú đá sấm sét. Khi vòi bạch tuộc của Philemon bắt đầu vươn tới và đe dọa những người thân yêu của cô từ Hàn Quốc đến Việt Nam, Ju-ah buộc phải ra tay. Một cuộc chiến cân não nghẹt thở trên thế giới ảo mờ mịt cùng những trận đụng độ giáp lá cà đẫm máu nơi phố nghèo chính thức bắt đầu. Giữa lằn ranh mong manh như ngàn cân treo sợi tóc của công lý và tội ác, liệu nắm đấm quả cảm và bộ não thiên tài của họ có đủ sức đập tan bóng tối?
cover
bàn cờ bí ẩn
✍ Thiện Trần Lê Hoàng 👁 0
nói về những quân cờ đã mất
cover
Asaka Keiichirou cảnh sát quốc tế
✍ AI Sáng Tác 👁 0
Đằng sau vẻ ngoài điềm tĩnh của một chàng trai Hà Nội ba mươi tuổi, ít ai ngờ Nguyễn Hoàng Khánh lại đang gánh vác một sứ mệnh vô cùng hiển hách. Trong mắt cha mẹ và họ hàng ở quê nhà, anh chỉ là một người con xa xứ đang bươn chải với công việc bán thời gian tại Nhật Bản. Nhưng thực chất, anh chính là Asaka Keiichirou — vị đội trưởng lạnh lùng, nghiêm nghị của lực lượng Cảnh sát Quốc tế GSPO. Sở hữu chiều cao 1m79 lý tưởng cùng khả năng ngôn ngữ thiên bẩm, anh có thể nói tiếng Hàn trôi chảy và nhanh như người bản địa. Lần này, khoác lên mình thân phận mới là thầy giáo Won Hwang Gyeong, anh bí mật dấn thân vào trường Quốc tế Inhwa tại Gwangju (Hàn Quốc) — nơi nổi tiếng với những vụ bạo lực học đường nhức nhối và những học sinh ngỗ nghịch tai tiếng. Giấu kín mọi thông tin cá nhân, vị đội trưởng cảnh sát tài ba bắt đầu cuộc điều tra âm thầm nhưng đầy kịch tính. Liệu giữa một môi trường học đường đầy rẫy góc khuất và những trò quậy phá nguy hiểm, anh có thể bóc trần sự thật và bảo vệ công lý? Hãy cùng đón đọc hành trình phá án nghẹt thở của người chiến sĩ cảnh sát ẩn mình.
cover
Asaka Keiichirou cảnh sát quốc tế
✍ AI Sáng Tác 👁 66
Trong mắt cha mẹ và họ hàng nơi quê nhà Hà Nội, Nguyễn Hoàng Khánh chỉ là một người con ngoan ngoãn đang bôn ba làm lụng bán thời gian tại Nhật Bản. Thế nhưng, không ai có thể ngờ rằng đằng sau lớp vỏ bọc giản đơn ấy lại là một thân phận hoàn toàn khác: Asaka Keiichirou – vị Đội trưởng tài ba, lạnh lùng và nghiêm nghị của Lực lượng Cảnh sát Quốc tế GSPO. Sở hữu vẻ ngoài phong trần, chiều cao nổi bật cùng khả năng ngoại ngữ xuất chúng như người bản xứ, anh luôn ẩn mình hoàn hảo dưới những danh tính khác nhau để thực thi công lý. Lần này, với cái tên Hàn Quốc Won Hwang Gyeong, anh dấn thân vào một nhiệm vụ bí mật đầy gai góc: đóng giả làm giáo viên quốc tế tại trường Inhwa ở Gwangju để điều tra về những góc khuất tăm tối của nạn bạo lực học đường. Đối mặt với những học sinh ngỗ ngược và vô vàn cạm bẫy chực chờ, liệu người chiến sĩ cảnh sát quả cảm ấy có thể vạch trần cái ác, giữ vững lý trí khi phải đơn độc che giấu thân phận thực sự của mình?
cover
Triễn lãm của kẻ thi hành luật
✍ AI Sáng Tác 👁 93
Dưới ánh đèn neon nhập nhoạng của phố thị Việt Nam, ranh giới giữa công lý và tội ác chưa bao giờ mong manh đến thế. 'Triển lãm của kẻ thi hành luật' đưa độc giả vào thế giới nội tâm đầy rẫy những vết nứt rỉ máu của một cảnh sát ưu tú. Đằng sau diện mạo chính trực, điềm tĩnh khi cùng đồng đội phá án là một linh hồn quỷ dữ bị giam cầm bởi bóng ma áp đặt thời thơ ấu và sự phản bội từ hai cuộc hôn nhân đổ vỡ. Qua lăng kính méo mó của hắn, da thịt con người không còn là sinh mạng, mà là những khối đất sét vô tri chờ đợi được nhào nặn thành những 'kiệt tác nghệ thuật' vĩnh hằng. 73 sinh mạng đã ngã xuống trong ba năm ròng rã dưới lưỡi dao đồ tể. Với sự đan xen độc đáo giữa ngôi thứ nhất điên loạn của kẻ thủ ác và ngôi thứ ba sắc lạnh của người thực thi pháp luật, tác phẩm là một bản hòa ca rợn người của mùi huyết dịch nồng đậm, tiếng da thịt bị rạch xé trong đêm tối và những suy tư triết học đầy ám ảnh về nhân tính. Liệu ánh sáng công lý có thể rọi soi vào góc khuất tăm tối nhất của kẻ cầm cân nảy mực? Bước vào phòng triển lãm này, bạn đã sẵn sàng đối mặt với cái ác thuần túy?
cover
Conan và Bí Ẩn Biệt Thự Sương Mù
✍ AI Sáng Tác 👁 0
Giữa đêm mưa bão mịt mù, một bức thư mời bí ẩn đã đưa cậu bé Conan cùng hai cha con nhà Mori bước vào ngôi biệt thự cổ kính nằm sâu trong núi thẳm. Khi màn sương dày đặc nuốt chửng lối về, cầu gãy, sóng mất, họ hoàn toàn bị cô lập với thế giới bên ngoài. Đúng vào thời khắc nửa đêm nghẹt thở, một tiếng thét xé lòng vang lên phá tan bầu không khí tĩnh mịch. Chủ nhân biệt thự gục chết trong căn phòng khóa kín hoàn hảo, để lại dòng chữ đỏ tươi rợn người trên vách tường. Nỗi hoảng loạn tột cùng bao trùm lấy tất cả khi những mạng người tiếp tục nằm xuống dưới bàn tay kẻ thủ ác ẩn mình trong bóng tối. Bằng óc quan sát nhạy bén, Conan từng bước bóc trần những kẽ hở tinh vi được ngụy trang khéo léo. Thế nhưng, khi bức màn sự thật vừa hé mở, một phát hiện tình cờ từ tấm ảnh cũ đã đẩy cậu bé vào một nỗi kinh hoàng hoàn toàn mới: Bóng ma của Tổ chức Áo đen đang cận kề...
cover
hoa Đào
✍ AI Sáng Tác 👁 1
Vào ngày tất niên, bóng tối đổ xuống cũng là lúc thôn Đào Liên chìm trong một bầu không khí náo nhiệt và linh thiêng chưa từng có. Giữa khoảng sân rộng được quét dọn sạch sẽ, một mâm lễ cúng tế đêm trừ tịch thịnh soạn được bày biện tươm tất. Dưới sự hướng dẫn của Chương thẩm thẩm, tất cả mọi người cùng nhau đứng nghiêm trang, chắp tay thành kính bái tế theo đúng lễ nghi cổ truyền chốn thôn dã để tiễn năm cũ, nghênh năm mới. Đến cả gã công tử quanh năm quen thói phóng túng như Tạ Ngọc Phượng lúc này cũng chỉnh đốn trang phục, dõng dạc khấn vái mà không nửa lời cợt nhả. Sau khi lễ tất, tiệc rượu tân xuân chính thức được dọn ra ngay giữa sân nhà tranh. Hơi ấm từ những vò rượu nồng, mùi thơm của bánh chưng mới vớt quyện cùng làn khói bếp bảng lảng xua tan đi cái lạnh thấu xương của trận tuyết đầu mùa. Mọi người quây quần bên nhau, cùng nâng chén chúc tụng. Gương mặt ai nấy đều rạng rỡ, tiếng cười nói rôm rả vang động cả góc sân. Tiêu Tần Chu ngồi giữa đám thuộc hạ và dân làng, nhấp một ngụm rượu cay nồng, nhìn hơi ấm lan tỏa trên từng gương mặt mà cõi lòng dâng lên một cảm giác nhẹ nhõm, bình yên đến lạ kỳ. Tiệc tàn, sương đêm buông xuống dày đặc hơn. Nhìn Đàm Đào Tử hai má đỏ hồng vì ngấm men say, bước đi có chút lảo đảo, Tiêu Tần Chu dứt khoát đứng dậy, nhẹ nhàng dìu nàng trở về phòng riêng. Thế nhưng khi hắn vừa đặt nàng ngồi xuống bên mép giường tre, định xoay người bước ra ngoài thì Đào Tử đã vội đưa bàn tay nhỏ nhắn nắm lấy vạt áo thô của hắn. Nàng vẫn chưa thật sự say hẳn, đôi mắt trong vắt lúc này hơi mờ sương, khẽ ngước lên nhìn hắn rồi lí nhí bảo: "Mặt lạnh... huynh đừng đi vội. Ở lại đây... tâm sự với ta một lát được không?" Tiêu Tần Chu khựng lại, nhìn bàn tay đang níu vạt áo mình, trong lòng mềm nhũn. Hắn không nói gì, thong thả ngồi xuống chiếc ghế tre bên cạnh giường nàng. Đúng lúc này, một tiếng "ĐÙNG" lớn vang lên rạch vỡ màn đêm. Pháo hoa thời khắc trừ tịch từ phía đình làng bắt đầu nổ tung, thắp sáng cả bầu trời đêm thôn Đào Liên. Những chùm sáng rực rỡ sắc màu đủ loại xanh đỏ tím vàng liên tục bung nở trên cao, soi rõ từng bông tuyết đang lả tả bay. Gian nhà tranh của Đào Tử nằm ở thế đất cao, qua ô cửa sổ gỗ đang mở toang, đây chính là nơi có thể ngắm pháo hoa đẹp nhất, trọn vẹn nhất. Đào Tử quay đầu nhìn ra cửa sổ, ánh sáng của pháo hoa phản chiếu vào đôi mắt long lanh đầy nước của nàng, tạo nên một khung cảnh huyền ảo đến nghẹt thở. Nàng khẽ cười, giọng nói thì thầm như đang nói với chính mình: "Tạ Chu... huynh biết ta thích mùa gì nhất không?" Tiêu Tần Chu chăm chú nhìn góc nghiêng thanh tú của nàng dưới ánh pháo hoa rực rỡ, lồng ngực khẽ phập phồng, hắn hạ giọng trầm thấp, từ tốn hỏi ngược lại: "Vì sao?" "Vì mùa xuân làm ta cảm thấy hạnh phúc nhất..." Đào Tử quay lại nhìn hắn, khóe mắt bỗng đỏ hoe "Từ nhỏ ta đã ở cái thôn hẻo lánh này, sống với mẫu thân nuôi gầy yếu. Sức khỏe ta lại không tốt, khập khiễng thế này... ta chưa từng nghĩ mình có thể sống sót, bình an mà đón năm mới đến tận bây giờ." Nhìn giọt nước mắt long lanh chực trào nơi mi mắt nàng, trái tim Tiêu Tần Chu thắt lại. Ánh mắt phượng thâm trầm dán chặt vào nàng, hắn không kiềm được mà buông lời dò xét: "Ngươi... thật sự là người ở vùng thôn dã này sao?" Đào Tử im lặng hồi lâu, dường như mượn chút men rượu để dũng cảm đối diện với bí mật lớn nhất đời mình. Nàng nghĩ bụng, bản thân đối với gã thợ săn này cũng chẳng có gì phải giấu giếm nữa, từ khi mẫu thân mất, ngoài Chương thẩm thẩm luôn yêu thương chăm sóc cô ra, thì chính gã mặt lạnh này là người ở bên cạnh nàng nhiều nhất. Nàng khẽ nấc lên một tiếng nhỏ, nghẹn ngào bộc bạch: "Không phải... Ta vốn là người ở Kinh thành. Lúc nhỏ vì biến cố mà bị lạc vào đây, suýt chút nữa là mất mạng, may mắn được mẫu thân nhặt về nuôi dưỡng..." Sự thật này thốt ra khiến Tiêu Tần Chu lặng người. Hắn không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn nàng bằng ánh mắt ấm áp, dịu dàng lạ thường, bàn tay giấu trong vạt áo khẽ siết chặt. Hóa ra, sợi dây duyên nợ giữa hắn và nàng đã được định sẵn từ mảnh đất Kinh thành xa xôi ấy. Đột nhiên, Đào Tử quệt ngang giọt nước mắt, nhìn thẳng vào hắn đầy hờn dỗi: "Mà này... Tại sao mấy hôm trước huynh lại cứ tránh né ta? Ta đáng ghét lắm sao?" Hắn mím môi, im lặng không trả lời. Đào Tử thấy hắn im re thì càng tủi thân, nước mắt lại rơi lả tả, giọng nói bắt đầu run rẩy vì men say và xúc động: "Huynh tuy nói mình là thợ săn... nhưng ta biết huynh là người có học thức, lai lịch chẳng tầm thường. Vậy... khi nào thì huynh sẽ quay về quê nhà của huynh ở Kinh thành? Huynh đi rồi, có phải sẽ bỏ mặc ta luôn không?" Chắc là do men rượu thúc đẩy, Đào Tử mới dám đem hết những lo lắng, sợ hãi bị bỏ rơi bấy lâu nay giấu kín trong lòng ra nói sạch. Nhìn nàng khóc đến thương tâm, trong lòng Tiêu Tần Chu bỗng chốc rối bời như tơ vò. Nỗi xót xa lấn át cả lý trí, hắn hơi nhích người lại gần, trầm giọng cam đoan một lời thề sắt đá từ tận đáy lòng: "Dù thế nào... ta cũng sẽ bảo vệ cô. Tuyệt đối không bỏ mặc cô." Đào Tử nghiêng đầu, đôi mắt ngấn lệ nhìn hắn chằm chằm, ấm ức trách móc: "Sao huynh không trả lời vào câu hỏi của ta? Khi nào huynh đi hả?" Nói xong, nàng lại tự phẩy tay, gục gặc đầu tự cười khổ một mình: "Thôi kệ đi... Huynh không muốn nói thì thôi. Nhưng dù sao thì cái tên mặt lạnh hách dịch nhà ngươi... cũng đã cứu mạng ta mấy lần rồi. Đón tân xuân rồi... đại ân nhân, cho ta đa tạ ngươi một tiếng nhé." Nhìn bộ dạng đáng yêu lại đáng thương ấy, Tiêu Tần Chu xúc động tột cùng. Hắn ấp úng, cổ họng nghẹn lại, nửa muốn thú nhận sự thật ngay lúc này: "Đào Tử, thật ra ta không phải thợ săn... Ta là..." Hai chữ "Vương gia" dường như đã sắp thốt ra đến đầu môi, thì Đào Tử trong cơn nửa tỉnh nửa mê của men rượu khẽ cựa quậy, hai tay siết chặt lấy tay áo hắn như thể sợ chỉ cần nới lỏng ra thì người nam nhân này sẽ biến mất theo làn tuyết trắng ngoài kia. Nàng áp mặt vào bờ vai ấm áp của hắn, giọng nói run run, mang theo cả sự nghẹn ngào và chút cầu xin yếu ớt: "Tạ Chu... nếu sau này huynh có đi, huynh nhớ cho ta đi cùng được không? Ta... ta rất sợ phải ở một mình." Câu nói tràn đầy sự ỷ lại và tổn thương của gã thiếu niên trồng đỗ bướng bỉnh ngày thường khiến cõi lòng Tiêu Tần Chu chấn động. Khóe môi hắn khẽ cong lên, bàn tay to lớn không tự chủ được mà vỗ nhẹ lên lưng nàng, dịu dàng đáp: "Có thể." Nghe được câu trả lời, Đào Tử dường như nhẹ lòng hơn chút ít. Nàng gục đầu trên vai hắn, ánh mắt nhìn xa xăm vào khoảng không mờ ảo của gian phòng tranh qua ô cửa sổ bám đầy tuyết xuân. Giọng nàng nhỏ dần, thì thầm buông ra từng lời tựa như tiếng thở dài từ kiếp trước: "Bỉ ngạn có hoa chẳng có lá, tim chàng sắt đá chẳng có ta..." Tiêu Tần Chu nghe câu nói buồn thương ấy lọt vào tai, lồng ngực đột ngột đau xót. Hắn khẽ vuốt nhẹ làn tóc mây của nàng, thanh âm trầm thấp gặng hỏi đầy thâm ý: "Dẫu sao thì... đây cũng là nơi ngươi lớn lên từ nhỏ, ngươi thật sự cam lòng rời xa nơi này sao? Tim ta dẫu có là sắt đá, nhưng bấy lâu nay há lại không che chở cho ngươi?" Đào Tử nấc nhẹ một tiếng, lầm bầm bộc bạch: "Ta cũng lưu luyến lắm... Nhưng ta còn có một tâm nguyện chưa hoàn thành. Ta muốn tìm hiểu rõ vụ án năm xưa của cha ta... Không hỏi năm xưa ai đã buông lời bội bạc, chỉ hận kiếp này ai đã nối sợi uyên ương. Ta dẫu hận triều đình làm hại gia đình mình, nhưng lại chẳng biết vì sao kiếp này lại để sợi dây uyên ương vô hình trói buộc vào bên cạnh ngươi... Huynh yên tâm, ta đi cùng sẽ tuyệt đối không làm phiền đến chính sự của các huynh đâu." Tiêu Tần Chu hơi mím môi, đôi mắt phượng khẽ nheo lại đầy vẻ kinh ngạc. Nàng vùi đầu sâu hơn vào vai hắn, cười khổ một tiếng rồi tiếp tục nói bằng giọng điệu dứt khoát: "Ngay từ đầu ta đã nhìn ra các huynh không phải là người bình thường rồi. Từ cách hành xử của Ngài Ngọc Phượng, uy áp của huynh, cho đến sự nghiêm cẩn của hai gã thị vệ kia... Khói mỏng sương mờ che nhân thế, mỹ nhân vương lệ giấu tương tư. Các huynh dẫu dùng lớp sương mờ thợ săn để che mắt thiên hạ, nhưng uy nghi đó làm sao giấu nổi. Ta nghĩ các huynh chắc chắn có trọng trách riêng của mình trên vai, thế nên bấy lâu nay ta mới không dám tò mò gặng hỏi." Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn lúc này đang ngước lên, đôi mắt ngấn lệ long lanh như chứa cả một bầu trời sao dưới ánh pháo hoa, Tiêu Tần Chu không khỏi vừa buồn cười vừa trân trọng. Xem ra, vị Đào công tử ngốc nghếch của hắn hóa ra lại là một cô nàng cực kỳ nhạy bén, chỉ là ngày thường lười vạch trần mà thôi. Hắn nhìn sâu vào mắt nàng, giọng trầm ấm đầy dung túng: "Xem ra... ngươi đều đã nhìn ra cả rồi. Mỹ nhân như rượu ngàn năm ủ, ngắm nàng chưa uống lòng đã say. Ngươi đã tinh ranh như vậy, ta còn giấu ngươi làm gì?" Hắn khẽ siết nhẹ bả vai nàng, thanh âm trầm thấp nhưng mang theo sức nặng của một lời hứa ngàn vàng: "Trần duyên đã dứt, dứt không nổi nhân thế. Hàm nhân đã tuyệt, tuyệt không hết chân tình. Những ân oán triều đình cũ dẫu có tàn khốc, lòng người dẫu có tuyệt tình, nhưng chút chân tình ta dành cho ngươi là thật. Đến hoa còn có thể mọc trên vách núi, tại sao ta không thể ở bên cạnh người? Được, ta sẽ cho ngươi đi cùng. Nàng nắm tay ta, theo ta nửa đời phiêu bạt. Ta hôn mắt nàng, che nàng nửa kiếp lênh đênh." Nghe được lời khẳng định chắc chắn cùng những câu thề nguyện thâm sâu ấy, Đàm Đào Tử giống như rũ bỏ được hết gánh nặng ngàn cân, khóe môi khẽ nở một nụ cười mãn nguyện rồi lịm dần đi, triệt để gục sâu vào giấc ngủ bên vai hắn. Trong căn phòng chỉ còn lại tiếng thở đều đều của nàng quyện với tiếng pháo hoa thưa thớt dần ngoài xa. Tiêu Tần Chu cúi đầu nhìn lọn tóc mai lòa xòa trên trán nàng, cõi lòng dâng lên một luồng cảm xúc vừa ngọt ngào vừa có chút bất lực. Hắn khẽ thở dài, trong lòng tự cười nhạo chính mình, thầm nghĩ: *Dù cô có là ai, có ra sao đi chăng nữa, ta cũng sẽ luôn ở bên cạnh bảo vệ cô, đồ ngốc ạ... Bản vương tung hoành ngang dọc bao năm qua, chưa từng thua dưới tay bất kỳ ai, vậy mà lại chẳng biết bản thân đã bị một gã trồng đỗ ngốc nghếch như cô nắm giữ trọn vẹn trái tim tự bao giờ rồi.* Vị vương gia nhẹ nhàng khoác chặt lại chiếc áo choàng lông cáo dày dặn cho nàng để chắn cái lạnh sương giá của đêm tuyết thôn Đào Liên. Ánh đèn lồng đỏ sặc sỡ ngoài hiên hắt qua khe cửa, soi rọi căn phòng ấm áp. Tiêu Tần Chu khẽ xoay nhẹ đầu nhìn ra ngoài sân. Vào lúc canh ba đêm trừ tịch, dưới khoảng sân đầy tuyết, đám thuộc hạ Nghị Thành, Đằng Khâu và cả Tạ Ngọc Phượng sau một trận đối ẩm ra trò với dân làng thì đã say bí tỉ, nằm ngủ quên luôn tại chiếc bàn đá từ lúc nào. Nhìn khung cảnh hỗn độn nhưng tràn ngập hơi thở nhân gian ấy, vị vương gia bỗng nở một nụ cười nhẹ nhõm, hạnh phúc khôn cùng. Đêm trừ tịch này, hắn rốt cuộc đã tìm thấy bến đỗ bình yên cho cuộc đời mình.
cover
Bản Ghi Âm Cuối Cùng
✍ AI Sáng Tác 👁 1
Một đêm mưa bão cô lập hoàn toàn tòa chung cư cũ nát giữa lòng thành phố. Một người đàn ông chết gục trong căn phòng khóa kín từ bên trong. Sáu con người có mặt tại hiện trường, sáu lời khai tưởng chừng hoàn hảo nhưng lại ẩn chứa những mâu thuẫn rợn người. Nhập vai trực tiếp vào nhân vật “tôi” – một người bình thường vô tình bị cuốn vào vòng xoáy tội ác, bạn không có hệ thống hỗ trợ, không có siêu năng lực, chỉ có thể dựa vào tư duy logic và sự nhạy bén của chính mình để bóc tách từng lớp mặt nạ. Hãy chú ý đến từng chi tiết nhỏ nhất: tiếng mưa gõ vào cửa kính, vết xước trên tay nắm cửa, hay nhịp thở dồn dập của kẻ đối diện. Mọi manh mối đều đã được cài cắm một cách công bằng. Kẻ sát nhân đang ở ngay bên cạnh bạn. Liệu bạn có thể tự mình tìm ra hung thủ trước khi bản ghi âm cuối cùng tắt lịm?
cover
Án mạng tại Sở nông nghiệp
✍ AI Sáng Tác 👁 0
Khi công lý bị bóp nghẹt bởi sự thờ ơ và thói hách dịch của bộ máy hành chính, ranh giới giữa người bảo vệ pháp luật và kẻ sát nhân bỗng trở nên mong manh hơn bao giờ hết. 'Án mạng tại Sở nông nghiệp' là bức tranh hiện thực tàn khốc và đầy bi kịch về Hoàng – vị Phó trưởng công an phường Việt Tuyền quả cảm nhưng bị đẩy đến tận cùng của sự bế tắc. Đối mặt với vụ án thực phẩm bẩn chứa chất cấm cực kỳ nghiêm trọng, Hoàng bị 'ngâm' hồ sơ định giá suốt hai tháng bởi sự nhũng nhiễu của Sở Nông nghiệp. Khi thời hạn phá án chỉ còn vỏn vẹn 15 ngày, trong một phút giây phẫn nộ tột cùng, người cảnh sát kỳ cựu đã cầm súng xả giận lên chính những kẻ vô cảm, gây ra vụ thảm sát chấn động cả nước. Cuộc trốn chạy nghẹt thở của Hoàng bắt đầu, kéo theo một cơn lốc xoáy của lòng người: Khoa - người con rể trẻ tuổi chấp nhận đánh đổi cả tương lai để giúp nhạc phụ thoát thân; Chí - gã cấp dưới luôn rình rập chờ ngày Hoàng ngã ngựa; và những điều tra viên ở Công an tỉnh Việt Thanh, những người vừa phải gồng mình dưới áp lực nghẹt thở từ Bộ trưởng, vừa đau đớn khi phải săn lùng chính đồng đội của mình. Một tiểu thuyết hình sự sâu sắc, chạm tới những góc khuất tăm tối nhất của hệ thống pháp luật và bản ngã con người. Liệu cái kết nào cho Hoàng, và liệu công lý thực sự có tồn tại sau những họng súng?