Sơn Hải Tu Hành
Giới thiệu
Mặt trời mọc lên trên đỉnh Núi Sâm Tử, mây trắng bao phủ đỉnh non, rừng thông xanh ngắt ngút ngàn. Một cậu bé mười ba tuổi đứng trên mỏm đá, tay cầm một thanh gỗ dài, thân hình gầy nhưng thẳng tắp, mắt sáng như sao
Tại vùng đất Vân Châu, nơi giáp giới giữa nhân gian và cõi tiên, có một ngọn núi tên Sâm Tử – nơi sương mù bao phủ suốt bốn mùa, linh khí đậm đặc như nước. Ở chân núi, trong một ngôi làng nhỏ, sống cậu bé tên Vương Y. Cậu mồ côi từ nhỏ, không biết cha mẹ là ai, chỉ được một lão thợ rèn nuôi dưỡng.
Ngày ngày, Vương Y lên núi chặt củi, rồi lại đứng trên mỏm đá luyện võ với thanh gỗ. Không ai dạy cậu, chỉ là trong lòng luôn có một cảm giác không ngừng thôi thúc: tay cầm vũ khí, thân di chuyển theo gió, như thể bản thân vốn thuộc về nơi cao xa này.
— Vương Y, về ăn cơm thôi! — tiếng lão Hắc vang xuống sườn núi.
Vương Y quay lại, mỉm cười:
— Vâng, cha! Con luyện xong đoạn này rồi về ngay!
Lão Hắc đứng ở lối vào rừng, lưng hơi còng, tay cầm một cái rìu, ánh mắt trìu mến nhìn cậu bé. Bên cạnh, một con chim lạ lông xanh đậu trên cành, chăm chú theo dõi từng động tác của Vương Y
Lão Hắc thở dài. Ông biết cậu con mình nuôi không phải người thường. Từ nhỏ, Vương Y đã nhẹ nhàng hơn bạn bè cùng trang lứa, có thể chạy trên cành cây mà không làm lá rụng, ngủ ngoài rừng mà không bị thú dữ lại gần. Nhưng ông cũng biết, một ngày nào đó, cậu sẽ phải rời đi.
📖 Danh sách chương
Bàn Luận 0