Trong màn đêm dày đặc, tiếng gió rì rào như lời thì thầm từ quá khứ. Anh ngồi thẫn thờ bên cửa sổ, lòng rưng rưng nhớ về những kỷ niệm với cô gái năm xưa. Dường như mọi thứ vẫn còn nguyên vẹn, chỉ có thời gian là kẻ_modal_ vô tình, đẩy hai người ra xa nhau. Anh biết rencontrer lại cô, anh sẽ không còn dám nắm lấy tay cô như ngày xưa. Nhưng deep down, ước mơ được ở cạnh cô vẫn mãi là ngọn đèn le lói trong tim anh, bất chấp mọi sóng gió.
Bàn Luận 0