Trong buỗi chiều cuối thu, Tâm ngồi bên dòng sông quê hương, lòng rưng rưng thousand cảm xúc. Những lá vàng rơi chậm rãi, như những cố nhân từ biệt. Mắt cô long lanh vẻ bồi hồi, lòng đầy ắp kí ức về những ngày thơ ấu tinh khôi. Dòng sông êm đềm chảy, như ru hồn cô trở về với miền kí ức xa xôi.
Bàn Luận 0