Không Gian Chữ - Web Tạo Truyện Chữ Bằng AI
×
Không Gian Vạn Giới
Dùng 500 Mảnh Vỡ để triệu hồi Hệ Thống.
(Tỉ lệ Rank S - Màu Đỏ: 0.15%)
Chưa có HT
Kho Đồ
500
×
🎒 Kho Hệ Thống

Chọn 1 hệ thống để kích hoạt hoặc nhiều món cùng cấp để dung hợp.

Đang tải dữ liệu...
cover

Tiếng dế kêu

0.0/5 (0 đánh giá)
▶ Đọc đầu
Nghe Audio

Giới thiệu

Đêm đông năm năm tuổi, tiếng dế ri rỉ cùng tiếng lá khô xào xạc đã khắc sâu vào ký ức non nớt của Vũ Tuấn Mạnh một nỗi đau xé lòng: cậu bị chính mẹ ruột bỏ rơi ngay trước ngưỡng cửa nhà cha. Kể từ giây phút ấy, cuộc đời Mạnh là chuỗi ngày dài bị đùn đẩy, ghẻ lạnh và chối bỏ bởi chính những người mang danh ruột thịt.

Nuốt nước mắt vào trong, Mạnh miệt mài học tập để tìm kiếm sự công nhận, vươn lên trở thành một trong những du học sinh ưu tú được chọn sang Liên Xô năm 1958.
Năm 1958, chuyến xe ca đưa Mạnh trở về mái nhà mà anh từng gắn bó, mang theo trong lồng ngực một niềm kiêu hãnh lặng thầm và chút hy vọng mỏng manh về sự công nhận. Anh vừa có tên trong danh sách những học sinh ưu tú nhất được Nhà nước tuyển chọn đi du học Liên Xô. Ở tuổi mười tám, giữa muôn vàn giông bão tủi nhục từ thơ bé, đây lẽ ra là tấm huy chương sáng giá nhất đời anh.

Bước qua cánh cổng quen thuộc, không gian ngập tràn ánh nắng chiều. Cô em gái Vũ Thị Dương Hồng, lúc này đã lên sáu tuổi, lém lỉnh và bụ bẫm. vừa nhìn thấy bóng dáng anh từ xa liền reo lên thích thú. Con bé chưa bao giờ hiểu hết những phức tạp của người lớn, chỉ biết có một người anh thỉnh thoảng vẫn xuất hiện trong nhà.

"A! Anh ơiii!"

Hồng ê a gọi lớn, đôi chân ngắn ngủn chạy lon ton tới, hai tay giơ lên đòi bế.

Bản năng mềm lòng, khiến trái tim Mạnh chùng xuống. Anh mỉm cười, cúi xuống bế xốc con bé lên vòng tay. Cảm giác ấm áp và thuần khiết ấy xoa dịu đi phần nào những vết xước trong lòng.

"Ui da! Chà, dạo này lớn ghê ha! Lại còn biết nũng nịu nữa chứ!"

Mạnh cười vang, cọ cọ mũi vào má con bé khiến nó cười nấc nẻ.

Nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang. Trong khoảnh khắc khoảng không gian giãn ra, mắt Mạnh vô tình liếc sang phía hiên nhà, nơi Bu 2 đang đứng nhìn. Trên môi người phụ nữ ấy không phải là ánh mắt tự hào của một người mẹ có con trai đỗ đạt lớn, mà là một nụ cười nhẹ nhõm đến gai người. Một nụ cười kín đáo, thở phào như vừa trút được một gánh nặng ngàn cân, như thể cuối cùng cũng tống khứ được "của nợ" này đi khuất mắt. Bu hoàn toàn không nhìn vào mắt anh.
Nụ cười trên môi Mạnh đông cứng lại rồi nhạt dần đi.

Thế giới xung quanh như chùng xuống, âm thanh của tiếng gió, tiếng lá rơi, tiếng cười đùa ngoài ngõ bỗng chốc biến mất. Chỉ còn lại sự tĩnh lặng đặc quánh và tiếng trái tim đập trĩu nặng trong lồng ngực. Cảm giác hụt hẫng và cay đắng dâng tràn ngập cổ họng. Dù đã quen với việc bị lãng quên, nhưng tận mắt chứng kiến sự chối bỏ nhẹ tênh ấy vẫn khiến anh đau nhói.

Giữa lúc tâm trí Mạnh còn đang chìm trong cõi hỗn mang lạnh lẽo ấy, đôi tay bé xíu của Hồng bất ngờ vươn lên, nắm lấy má anh, kéo mặt anh quay lại rồi thơm chụt một cái lên má.

"Anh ơi sao thế? Không thèm chơi với Hồng à?"

Sự trong trẻo của đứa trẻ kéo Mạnh trở về thực tại. Anh chớp mắt, nuốt ngược giọt đắng cay vào trong, gượng nở một nụ cười xòa để giấu đi cơn sóng ngầm đang cào xé.

"À... rồi, rồi! Anh đây chứ đi đâu mà sợ"

Mạnh xoa đầu con bé, giọng dỗ dành nhưng sống mũi cay xè

"Nào, Hồng yêu muốn anh làm gì nào?"

"Em muốn buộc tóc! Buộc tóc màu hồng cho anh cơ!"
Con bé lắc người nũng nịu, chìa ra sợi dây chun vải màu mè.
"Ha ha... được rồi, chiều tiểu công chúa luôn"

Anh cười lớn, một nụ cười gượng gạo che đi khoảng trống hoác trong tim, Thế nhưng, ngay trước ngày lên đường, người cha ruột lại nhẫn tâm phủ nhận sự tồn tại của anh. Giữa tận cùng tuyệt vọng và cay đắng, một con thỏ vải tự may vụng về từ cô bé mười hai tuổi xa lạ bất ngờ trở thành đốm lửa ấm áp duy nhất sưởi ấm tâm hồn chằng chịt vết thương của Mạnh.

Năm 1964, trở về nước với bao hoài bão, vết nhơ lý lịch từ người cha một lần nữa vùi dập tương lai của anh xuống đáy sâu, đẩy Mạnh vào chốn thương trường chợ đen đầy cạm bẫy. Để rồi giữa những năm tháng khốc liệt ấy, định mệnh run rủi cho anh gặp lại người con gái năm xưa – tia sáng dịu dàng duy nhất từng sưởi ấm đời anh vô điều kiện.

'Tiếng dế kêu' là bản trường ca day dứt về nỗi đau gia đình, bi kịch thời cuộc và hành trình đi tìm bến đỗ yêu thương từ đống tro tàn của sự ruồng bỏ.

📖 Danh sách chương

Bàn Luận 0

Đăng nhập để bình luận.
Chưa có bình luận nào.