Tiên Lộ Có Người Thương
Giới thiệu
Nơi đỉnh núi Thanh Vân mây mù bảng lảng, có một tiểu sư muội ngây thơ thuần khiết tựa giọt sương mai, cả đời chẳng màng tranh đoạt đỉnh cao danh vọng. Tâm nguyện giản đơn nhất của muội ấy chỉ là gắng sức tu luyện cho thật tốt, đặng một ngày có thể tự mình xuống núi ngắm nhìn thế gian.
Thế nhưng muội ấy lại có một vị Đại sư huynh tu vi sâu không thấy đáy, tính tình lạnh lùng tựa băng tuyết ngàn năm, trước sau luôn là tấm khiên vững chãi nhất đứng chắn đầu sóng ngọn gió che chở cho cả môn phái. Người đời kính sợ huynh ấy, đồng môn nể phục huynh ấy, duy chỉ có tiểu sư muội mỗi bận gặp nạn lại theo thói quen chạy đến nép sau vạt áo huynh. Huynh ấy ít lời, nghiêm khắc, nhưng sâu thẳm trong lòng lại tự đặt ra một quy tắc bất di bất dịch: Tuyệt đối không để muội ấy một mình xuống núi bước vào chốn hồng trần hiểm ác.
Tiên lộ mênh mang, lòng người khó dò, thế nhưng giữa muôn trùng gió tuyết mây ngàn, sau lưng có huynh đệ tỷ muội náo nhiệt bao bọc, và cạnh bên muội ấy… trước sau vẫn luôn có một bóng hình lặng lẽ chở che.
Đại đạo dẫu dài dằng dặc, gian nan dẫu trắc trở khôn cùng, chỉ cần ngoảnh đầu lại vẫn thấy người thương.
📖 Danh sách chương
Bàn Luận 0