Tàng tâm
Giới thiệu
Đại Cảnh năm thứ mười hai, bề ngoài thái bình thịnh trị, nhưng dưới gầm trời Tử Cấm Thành, sóng ngầm quyền lực chưa từng dừng lại.
Tạ Minh Châu – đích nữ Đại tướng quân, nhập cung mang theo lời dặn của phụ thân: "Không cần tranh thứ nhất, nhưng phải biết vì sao người khác muốn đứng thứ nhất." Nàng không cầu độc sủng, chẳng tham quyền vị, chỉ muốn giữ mình bình an giữa chốn cung đình đấu đá.
Cho đến đêm Tạ gia diệt môn, máu nhuộm đỏ cả hoàng thành.
Kẻ đẩy Tạ gia vào tuyệt lộ không chỉ là thế gia tranh quyền hay ngoại thích thao túng, mà tàn khốc nhất chính là ý chí của bậc Cửu ngũ chí tôn: "Trẫm biết Tạ gia vô tội. Nhưng trẫm là Hoàng đế."
Tạ Minh Châu của ngày xưa đã chết trong đêm tuyết ấy. Nàng tàng tâm giấu lệ, từng bước sa vào con đường hắc hóa, đem thâm cung làm bàn cờ, biến kẻ thù thành quân cờ. Nàng không vội vàng giết người, mà thong thả bóc tách từng thế lực, khiến kẻ thù tự tàn sát lẫn nhau, đòi lại từng món nợ máu.
Ngũ hoàng tử Tiêu Cảnh Hành yêu nàng, thấu hiểu nỗi đau của nàng, nhưng cũng là người đầu tiên cảm thấy sợ hãi sự tàn nhẫn ẩn sau mắt hồ thu của nàng...
Thắng được triều đình, trả được đại thù, đứng trên đỉnh cao quyền lực nhưng ngoảnh đầu nhìn lại — liệu nàng còn có thể tìm lại chính mình?
'Tàng Tâm' – Đại kịch bản quyền mưu thâm cung, ngược tâm phế vị, nơi tình yêu và hận thù giằng xé đến hơi thở cuối cùng.
📖 Danh sách chương
Bàn Luận 0