Nhất Kiếp Lạc, Nhị Kiếp Nhàn
✍ Tnw Anh
👁 3
Kiếp trước, Tạ Hoài Cảnh là một quân cờ bị đẩy lên bàn cờ quyền mưu.
Xuất thân cao quý, dung mạo khuynh thành, lại mang danh “hiền lương đoan chính”, hắn bị ép gả, bị lợi dụng, bị xem như vật trang sức trong ván cờ tranh đoạt hoàng quyền.
Những kẻ từng dịu dàng gọi hắn là tri kỷ, bạch nguyệt quang, tâm đầu ý hợp — cuối cùng đều đẩy hắn vào chỗ chết để đổi lấy vinh hoa và ngai vàng.
Chết trong cô độc.
Không oán, chỉ mệt.
Mở mắt lần nữa, Tạ Hoài Cảnh trùng sinh trở về năm mười bảy tuổi — thời điểm mọi âm mưu còn chưa lộ mặt, mọi lời hứa còn khoác lớp áo chân tình.
Lần này, hắn chỉ có một mục tiêu:
👉 Làm cá mặn.
Không tranh, không đoạt, không dính vào quyền mưu, ai làm vua cũng được, chỉ cần hắn sống yên ổn đến già.
Nhưng đời không cho hắn lựa chọn.
Hắn càng lùi, người khác càng tiến.
Hắn càng thờ ơ, càng khiến kẻ khác sinh chấp niệm.
— Thái tử từng lợi dụng hắn kiếp trước, lần này lại cố chấp muốn giữ hắn bên mình.
— Quyền thần lãnh khốc, vốn chỉ xem hắn là quân cờ, lại dần mất kiểm soát.
— Tướng quân tay nhuốm máu sa trường, lần đầu học cách mềm lòng.
— Kẻ đứng trong bóng tối, cười nhạt nhìn thiên hạ, lại đem ánh mắt đặt trọn lên hắn.
Tạ Hoài Cảnh chỉ muốn tránh xa thị phi,
nhưng từng bước đi đều vô tình vả thẳng vào mặt những kẻ từng coi thường hắn.
Không tranh quyền mà quyền tự tìm đến.
Không cầu tình mà người người đều động tâm.
Kiếp này, hắn vẫn là mỹ nhân trong cuộc cờ.
Nhưng là người cầm cờ, không còn là quân cờ nữa.