Tuyệt Thế đường môn lại Anh em xem cho mình đánh giá ý kiến
✍ Hoang Le
👁 139
**Chương 1: Phố Rèn Ngân Hạnh**
Ánh nắng ban mai đâm xuyên qua những tán lá ngân hạnh nhuốm màu vàng rực, rọi xuống một khu phố sầm uất nằm khép mình cách bóng sâm nghiêm của Bạch Hổ Công Tước Phủ không xa. Nơi đây chính là khu Ngân Hạnh – trái tim rèn đúc danh tiếng lẫy lừng của cả vùng.
Ngay từ tờ mờ sáng, cả khu phố đã bừng tỉnh bởi bản giao hưởng chát chúa nhưng đầy sinh khí của kim loại.
*Keng! Keng! Keng!*
Tiếng búa tạ nện đều đặn lên những khối quặng đỏ rực, hòa cùng tiếng bễ lò rèn thở phì phò phả ra những luồng hơi nóng hầm hập, xua tan đi cái lạnh của sương sớm. Mùi khói than, mùi mồ hôi mằn mặn và cả mùi ngai ngái của quặng sắt quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí đặc trưng mà chỉ cần ngửi qua, người ta cũng biết mình đã đặt chân vào địa hạt của những người thợ rèn.
Dọc hai bên con phố lát đá xanh trải dài, vô số các gian hàng và lò rèn lớn nhỏ được dựng lên san sát. Tiếng rao bán, tiếng mặc cả, tiếng cười nói oang oang vang lên không ngớt:
"Tới xem đi! Khoáng thạch Tinh Thiết thượng phẩm mới khai thác từ quặng tinh mạch đêm qua đây! Đảm bảo độ tinh khiết trên tám phần mười!"
"Lão bản, thanh đoản kiếm này bớt cho ta một chút đi, mười đồng Kim Hồn tệ có được không? Ta mua về đi săn hồn thú ngoại vi mà!"
Tại một lò rèn có quy mô bề thế nhất nằm ở góc ngã tư mang tên "Thiết Huyết Cung", một vị tráng hán râu ria xồm xoàm, thân trần cuồn cuộn cơ bắp đang không ngừng vung cây búa tạ khổng lồ. Lão là Thiết Sơn, một trong những cao thủ rèn đúc nức tiếng nhất tại khu Ngân Hạnh, người chuyên gia công những linh kiện thô cực kỳ phức tạp.
"Lực đạo phải dồn từ gót chân, đi qua eo, truyền lên vai rồi mới dội xuống búa! Đừng có dùng nguyên sức lực của cánh tay! Trò nhìn cho kỹ đây!"
Thiết Sơn lớn tiếng quát, búa tạ nện mạnh xuống khối kim loại khiến vô số tia lửa bắn tung tóe ra xung quanh như một màn pháo hoa rực rỡ.
Đứng cách đó không xa là một thiếu niên vóc dáng gầy gò, mặt mày lấm lem nhọ nồi đang cắm cúi quan sát. Cậu ta vội vã lau mồ hôi trên trán, kính cẩn cúi đầu đáp:
"Dạ, thưa thầy! Em đã nhớ kỹ khẩu quyết rồi ạ!"
Thiết Sơn gật gù, buông cây búa tạ ngàn cân xuống nền đất tạo thành một tiếng *rầm* trầm đục khiến vạn vật xung quanh như rung lên một nhịp. Bỗng nhiên, sắc mặt lão hơi đổi. Lão đưa bàn tay thô ráp đầy vết chai sần lên vỗ vỗ vào vùng thắt lưng, gương mặt nhăn rúm lại, khẽ xuýt xoa:
"Ây da... cái lưng già của ta... Dạo này thời tiết thay đổi, mới vung búa có vài canh giờ mà xương cốt đã biểu tình rồi."
Thấy vậy, cậu học trò vội vã chạy lại, nhanh nhẹn kéo một chiếc ghế gỗ bọc da thú qua, đồng thời dâng lên một chiếc khăn ướt và một ấm trà thảo mộc tản mác hơi sương:
"Thầy ngồi nghỉ tay một lát đi ạ. Uống hớp trà cho dãn gân cốt. Chỗ linh kiện nung dở này cứ để em phụ trách canh lửa cho."
Thiết Sơn phẩy tay đón lấy ấm trà, ngửa cổ tu một ngụm lớn rồi thở hắt ra một hơi dài sảng khoái. Lão ngồi phịch xuống ghế, đưa mắt nhìn ra con phố nhộn nhịp bên ngoài.
Lúc này, mặt trời đã lên cao hơn, khu Ngân Hạnh càng lúc càng đông đúc. Dòng người qua lại tấp nập với đủ mọi tầng lớp. Những thương nhân bụng phệ mặc áo lụa bóng lộn đi lại săm soi từng khối quặng hiếm, những Hồn sư cấp thấp mặc trang phục chiến đấu cũ sờn đang mặc cả từng đồng Ngân Hồn tệ để tu sửa vũ khí, và cả những Hồn sư hệ Hỏa đang cắm cúi truyền hồn lực vào bễ lò rèn để kiếm thêm thu nhập.
Phía xa xa, nổi bật giữa nền trời trong vắt, bóng dáng đồ sộ, sâm nghiêm của Bạch Hổ Công Tước Phủ sừng sững như một ngọn núi lớn phủ bóng xuống toàn bộ khu vực. Thỉnh thoảng, từ phía đại lộ dẫn vào phủ, người ta lại thấy vài toán lính gác mặc giáp bạc sáng loáng cưỡi những con tuấn mã cao lớn đi tuần ngang qua. Mỗi khi bóng dáng kỵ binh của Công Tước Phủ xuất hiện, những âm thanh mặc cả ồn ào trên phố dường như cũng vô thức nhỏ đi vài phần, nhường chỗ cho sự uy nghiêm tuyệt đối của tầng lớp quý tộc.
Nhưng rồi khi toán lính gác đi khuất, nhịp sống vội vã, bụi bặm và đầy mùi kim khí của phố rèn Ngân Hạnh lại lập tức cuộn trào trở lại. Tiếng đe, tiếng búa tiếp tục vang lên chát chúa, tạo nên một khúc tráng ca không bao giờ dứt của những con người bán mồ hôi sôi nước mắt giữa thế giới Hồn sư khắc nghiệt này.