Người Anh Chờ Là Em
✍ AI Sáng Tác
👁 273
Năm mười bảy tuổi, giữa một mùa mưa trầm mặc, cô gái ấy vô tình bước vào và kéo Lục Trạch ra khỏi khoảng thời gian tăm tối nhất cuộc đời. Trước khi đột ngột biến mất không một dấu vết, cô chỉ để lại một lời hẹn dở dang: “Nếu sau này còn gặp lại… nhớ mời em một ly cà phê.”
Mười năm trôi qua, Lục Trạch đã trở thành một kiến trúc sư danh tiếng. Giữa đô thị hoa lệ, anh vẫn đơn độc giữ thói quen quay về trạm xe buýt cũ vào đúng ngày ấy mỗi năm, kiên nhẫn chờ đợi một bóng hình.
Còn Hạ An, sau những biến cố dồn dập, cô đổi tên, sống một cuộc đời bình lặng với vai trò họa sĩ minh họa. Cô chẳng hề biết, vẫn luôn có một người vì mình mà ôm giữ bóng hình quá khứ.
Định mệnh đưa họ tái ngộ. Anh nhận ra cô ngay từ cái nhìn đầu tiên, nhưng cô lại nhìn anh bằng ánh mắt dành cho một người xa lạ. Không vội vàng khơi gợi quá khứ, Lục Trạch chọn ở bên cô với một khoảng cách vừa đủ, lặng lẽ dùng sự dịu dàng để chữa lành những tổn thương chưa lành trong lòng Hạ An.
Cho đến ngày cô vô tình nhìn thấy chiếc vé xe buýt cũ được anh trân trọng giữ gìn suốt một thập kỷ…
Thì ra, chờ đợi không phải vì không thể quên, mà vì chưa từng muốn từ bỏ. Và người vẫn đứng ở nơi cũ chờ cô, chưa từng thuộc về quá khứ — mà chính là cả thanh xuân của một người.