Một ý niệm
✍ AI Sáng Tác
👁 4
Ta vốn là Thập Vĩ Yêu Hồ ẩn mình nơi tiên môn thanh lãnh, phong cốt tựa băng tuyết nhưng xương tủy lại ẩn chứa mị lực câu dẫn lòng người. Ngày ấy, ta rủ lòng thương thu nhận ngươi, dạy ngươi múa kiếm, dạy ngươi viết chữ, dùng vạn般 ôn nhu nuôi dưỡng ngươi khôn lớn. Thế nhưng, chú sói con ta dốc lòng dưỡng thành, từ lâu đã thèm khát thần phục và chiếm trọn lấy ta.
Cho đến một ngày, tiếng xích sắt lanh lảnh vang lên phá tan sự tĩnh lặng của động phủ, khóa chặt đi đôi chân thanh khiết của ta.
'Ngươi làm gì?'
Ngươi bình tĩnh khóa cửa, đôi mắt trầm u tối tăm ghé sát vào tai ta, hơi thở nóng rực quyện vào hương hoa đào nhạt nhòa trên thân thể ta, giọng khàn đặc:
'Sư tôn, người nhìn người khác quá nhiều. Đệ tử không thích.'
Một ý niệm sai lầm, vạn kiếp bất phục. Từ nay về sau, sau bức màn trướng rủ rèm che, chỉ còn lại những đêm dài triền miên nóng bỏng, những cái chạm thiêu đốt da thịt, và một con hồ ly kiêu ngạo bị cầm tù, hoàn toàn chìm đắm trong dục vọng chiếm hữu điên cuồng của chính đồ đệ mình.