Chị Ơi Tha Em
✍ Khanh Phan
👁 23
VĂN ÁN: CHỊ ƠI THA EM ĐI
Tác giả: Phan Duy Khánh
Thể loại: Bách hợp, Hiện đại, Đô thị tình duyên, Tổng tài băng lãnh x Nữ sinh ngoan hiền, Ngọt sủng, Chữa lành.
Nhân vật chính: Cố Băng Băng x Lưu Hàn Tuyết
Lưu Hàn Tuyết, mười chín tuổi, là sinh viên năm nhất của Đại học Phục Đán danh giá. Nhưng Thượng Hải hoa lệ trong mắt cô gái nhỏ chỉ có cái lạnh thấu xương của những đêm mưa và gánh nặng cơm áo gạo tiền đè nặng lên đôi vai gầy.
Cố Băng Băng, hai mươi ba tuổi, nữ tổng tài sát phạt quyết đoán của Tập đoàn đa quốc gia Cố Thị. Cô là "đóa hoa băng lãnh" đứng trên vạn người, quen với sự nịnh bợ giả tạo và chưa từng biết đến hai từ "nhân nhượng".
Hai đường thẳng ngỡ như song song, thuộc về hai thế giới hoàn toàn khác biệt, lại vô tình va vào nhau trong một đêm mưa cuối thu xối xả.
Chỉ vì vội vã chạy đi bắt chuyến tàu điện ngầm cuối cùng, Hàn Tuyết lỡ va trúng chiếc siêu xe Maybach của tổng tài. Đối diện với số tiền đền bù khổng lồ mà cả đời cũng không trả nổi, cô sinh viên nghèo co rúm người dưới mưa, khóc lóc thảm thiết nắm lấy vạt áo đắt tiền của người phụ nữ tuyệt mỹ mà cầu xin:
"Cố tổng... em thực sự không có tiền đền đâu... Chị ơi, tha cho em đi!"
Cố Băng Băng vốn ghét nhất là những kẻ phiền phức bám lấy mình. Nhưng khi cúi xuống nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn nhem nhuốc nước mưa, ánh mắt hoảng loạn như một chú thỏ con bị thương, bức tường băng giá trong lòng vị tổng tài bỗng nhiên xuất hiện một vết nứt.
Không những không bắt đền, cô lại ma xui quỷ khiến tự tay ôm trọn cô gái nhỏ ướt sũng đặt vào chiếc xe sang trọng của mình, buông lời đe dọa đầy bá đạo:
"Nếu cô còn nhúc nhích, tôi sẽ lập tức gửi hóa đơn sửa xe đến tận trường đại học của cô!"
Một lần va chạm, một đời dây dưa.
Lưu Hàn Tuyết vốn nghĩ mình xui xẻo sa vào hang cọp, ngày ngày nơm nớp lo sợ làm phật ý vị sếp lớn. Nào ngờ, cô lại vô tình trở thành ngoại lệ duy nhất, được "Băng sơn nữ vương" giữ chặt bên mình, sủng ái ôm ấp đến tận trời xanh.
Đoạn trích nhỏ:
"Vì mấy đồng tiền lẻ tăng ca mà suýt mất mạng dưới bánh xe của tôi, cô thấy có đáng không?"
"Với chị, nó là tiền lẻ. Nhưng với em, nó là tiền thuốc của bà ngoại... Em không có tư cách để chọn có đáng hay không..."
Bàn tay đang cầm vô lăng của Cố Băng Băng khẽ siết chặt. Từ giây phút ấy, cô biết, mình không thể để mặc cô gái nhỏ này tự gánh vác thế giới khắc nghiệt ngoài kia thêm một ngày nào nữa.