Fanfic Boruto xàm xí: Ai là "Người chơi. Ai là "quân cờ"
✍ Tui. Nhưng AI viết hộ
👁 40975
Boruto – một cái tên gắn liền với hình ảnh cậu bé tinh nghịch, thừa hưởng dòng máu của Hokage Đệ Thất lừng danh và dòng tộc Ōtsutsuki bí ẩn. Jougan, con mắt thần thuật tưởng chừng chỉ là một truyền thuyết xa vời, lại trú ngụ trong cậu từ thuở lọt lòng, lặng lẽ chờ đợi ngày chủ nhân thức tỉnh.
Tương lai, Boruto đã thành công nắm giữ sức mạnh ấy, nhưng cái giá phải trả là tất cả: gia đình, bạn bè, cả một thế giới mà cậu đã dày công bảo vệ. Trong khoảnh khắc cô độc nhất, khi mọi thứ đã hóa thành tro tàn, Jougan đã mở ra một cánh cửa. Không phải để trốn chạy, mà là để trở về. Trở về quá khứ, trở về trong chính cơ thể non nớt của mình, với tâm trí của một kẻ đã từng nếm trải tận cùng mất mát.
Trận chiến định mệnh với Isshiki ở Làng Lá. Giữa làn khói bụi và tiếng gào thét, khi Boruto kích hoạt ấn Karma, một cơn đau buốt xé toạc mắt phải, cắt đứt sợi dây liên kết với sức mạnh quỷ dữ. Cậu ngã xuống, bất tỉnh, trong khi Làng Lá chìm vào biển lửa, Naruto và Sasuke vật lộn trong tuyệt vọng.
Rồi khoảnh khắc ấy đến, khi Isshiki sắp sửa tóm lấy Kawaki, một nguồn chakra khổng lồ bỗng cuộn trào từ cơ thể Boruto. Mắt Jougan mở ra, những vân xanh lam nhạt lan tỏa, như ánh sáng dẫn lối cho một linh hồn từ tương lai nhập vào. Boruto của mười năm sau, với đôi mắt vô cảm và khí chất lạnh lùng, đã trở về.
"Ôi, nhìn kìa... Có vẻ 'người anh trai' kính yêu của ta đang run rẩy sợ hãi lắm nhỉ?" Giọng nói tưởng chừng trêu chọc nhưng ẩn chứa sự nghiến răng đầy căm phẫn. Hắn nhìn Kawaki, rồi lại nhìn Naruto đang che chắn cho cậu ta. "Này, Kawaki... Nếu ta nói ta có cách xóa sạch cái thứ dấu vết Karma thối rữa này trên người anh, để anh hoàn toàn tự do... thì anh sẽ đồng ý chứ? Chẳng phải anh sùng bái Cha ta như một vị thần sao? Anh yêu gia đình này lắm mà? Nhìn xung quanh xem. Làng Lá tan hoang rồi kìa. Cha cũng vì bảo vệ một 'con sói' như anh mà thân tàn dại dại... Anh không thấy xót xa chút nào sao?"
Lời nói ấy như kim đâm vào tim mọi người. Naruto run rẩy hỏi Boruto là ai. Cậu chỉ đáp gọn lỏn, mình là Boruto, của mười năm sau. Cậu đến đây, không phải để cứu rỗi, mà để lật ngược ván cờ định mệnh, để thay đổi cuộc chơi, để giải cứu thế giới theo lời cầu xin thầm kín của nhân loại. Nhưng liệu sự trở về này có phải là một phước lành, hay là khởi đầu cho một bi kịch mới? Ai là "Người chơi", và ai chỉ là "quân cờ" trong ván cờ định mệnh này?