Ta kẻ xuyên không khi tận thế giáng xuống
✍ Phương Duy
👁 0
Ở kiếp trước!
Khi tận thế giáng xuống, những ai chạm vào con vật nào sẽ trở thành con vật đó.
Có người chạm vào chim, sau đó mọc ra đôi cánh khổng lồ, bay lượn giữa bầu trời như bá chủ không trung. Có người đang chơi với sư tử, ngay khoảnh khắc tận thế xảy ra liền hóa thành mãnh thú oai hùng, thống trị cả một vùng đất rộng lớn.
Còn tôi...
Một kẻ nghiện game chính hiệu.
Hôm đó tôi vẫn đang ngồi cày rank như mọi ngày thì bị muỗi đốt. Theo phản xạ, tôi đập “bốp” một cái chết luôn con muỗi. Nhưng đúng lúc ấy, bầu trời ngoài cửa sổ bỗng rung chuyển dữ dội.
ẦM!!!
Mặt đất nứt ra.
Tiếng còi báo động vang lên khắp nơi.
Một luồng ánh sáng đỏ như máu bao phủ toàn bộ thế giới.
Cơ thể tôi cũng bắt đầu phát sáng.
Ban đầu tôi còn tưởng mình sắp thức tỉnh sức mạnh bá đạo nào đó, trong lòng còn mừng thầm. Nhưng khi nhìn thấy chiếc miệng dài nhọn hoắt phản chiếu trong gương...
Tôi chết lặng.
Tôi... biến thành muỗi.
Không phải rồng.
Không phải hổ.
Cũng chẳng phải đại bàng.
Mà là một con muỗi hút máu bé tí.
Vì không quen với cơ thể mới, tôi bay loạng choạng khắp phòng. Chưa đầy năm phút sau, một con thạch sùng từ trên trần nhà lao xuống.
Chụp!
Tôi chết còn nhanh hơn cả lúc rớt rank.
---
“Á!!!”
Tôi bật dậy, mồ hôi tuôn đầy người.
Tiếng quạt máy cũ kỹ vẫn quay đều bên tai. Ánh nắng chiều chiếu qua cửa sổ y hệt ngày hôm đó.
Tôi run run nhìn đồng hồ.
11 giờ 30 phút.
Tận thế sẽ xảy ra sau đúng ba mươi phút nữa!
Tôi thật sự đã sống lại!
Nghĩ tới cảm giác bị thạch sùng nuốt chửng ở kiếp trước, da gà tôi nổi kín cả người. Nhưng lần này tôi tuyệt đối sẽ không chết thảm như vậy nữa.
Tôi chộp lấy chìa khóa xe rồi lao thẳng ra ngoài.
Đường phố lúc này vẫn đông đúc bình thường. Không ai biết rằng chỉ nửa giờ nữa thôi, thế giới sẽ biến thành địa ngục.
Tiếng còi xe inh ỏi vang lên khắp nơi khi tôi phóng như điên về phía sở thú thành phố.
Nếu muốn sống sót trong tận thế... tôi phải trở thành sinh vật mạnh nhất có thể!
---
Vừa vào sở thú, tôi lập tức chạy khắp nơi tìm kiếm mục tiêu.
Hổ? Không đủ mạnh.
Báo săn? Tốc độ tốt nhưng quá mỏng manh.
Tinh tinh? Thông minh đấy, nhưng sức chiến đấu không đủ.
Rồi tôi nhìn thấy một con trăn gấm khổng lồ nằm cuộn mình sau lớp kính dày.
Theo ước lượng, nó phải dài hơn tám mét.
Cơ bắp cuồn cuộn như thân cây. Chỉ cần bị nó siết trúng, xương người chắc chắn nát vụn ngay lập tức.
Nhưng tôi nhanh chóng lắc đầu.
“Mạnh thì mạnh thật... nhưng chưa đủ.”
Ở kiếp trước, tôi từng tận mắt chứng kiến những quái vật dạng sư tử khổng lồ xé nát cả xe tăng quân đội. Trăn gấm tuyệt đối không thể đứng đầu chuỗi thức ăn trong tận thế được.
Tôi quay người định rời đi thì ánh mắt bất chợt dừng lại ở tòa nhà phía xa.
Bảo tàng khủng long!
Trong đầu tôi lập tức lóe lên một suy nghĩ điên rồ.
“Nếu chạm vào xương khủng long... liệu mình có thể biến thành khủng long không?”
Nghĩ tới đó, tim tôi bắt đầu đập điên cuồng.
Tôi lập tức chạy thẳng tới bảo tàng.
---
Bên trong đại sảnh, bộ xương T-Rex khổng lồ đứng sừng sững giữa ánh đèn vàng tối.
Chỉ riêng việc ngẩng đầu nhìn nó cũng khiến tôi cảm thấy nghẹt thở.
Theo bảng giới thiệu, con T-Rex này dài khoảng 13 mét, nặng gần 10 tấn, lực cắn lên tới hơn 50.000 Newton — đủ nghiền nát cả thép.
Nếu thật sự biến thành thứ này...
Trong tận thế, ai còn cản được tôi nữa?
Nhưng đúng lúc ấy, một ý nghĩ khiến tôi lạnh sống lưng.
“Lỡ xương hóa thạch không tính là sinh vật thì sao?”
Tôi siết chặt nắm tay.
Nhìn đồng hồ.
10 giây cuối cùng.
Không còn thời gian nữa.
Bên ngoài bảo tàng, bầu trời đã chuyển sang màu đỏ thẫm. Mặt đất bắt đầu rung chuyển dữ dội.
5 giây...
4 giây...
Tôi đặt tay lên bộ xương T-Rex lạnh buốt.
3 giây...
2 giây...
Tôi nhắm chặt mắt, cắn răng gầm lên:
"Ta cược tất cả vào lần này!"
1 giây...
0.
ẦMMMMM!!!!