NỤ HÔN ĐẦU CỦA EM
✍ Minh Ánh
👁 0
Ánh đèn pha của sân vận động Seoul Olympic rực sáng như thể gom hết tất cả tinh tú trên bầu trời đêm nay thả xập xuống sân khấu. Tiếng reo hò của hơn tám vạn khán giả cuồng nhiệt đến mức làm rung chuyển cả bầu không khí, tạo nên một biển ánh sáng màu bạc nhấp nhô vô tận. Giữa trung tâm của thế giới rực rỡ và ồn ã đó, có hai bóng hình đang đứng cạnh nhau, hơi thở hòa vào cái lạnh của đêm se se, nhưng ánh mắt họ chạm nhau lại nóng bỏng đến mức có thể thiêu rụi mọi khoảng cách.
Kim Taehyung đứng đó, mái tóc xoăn nhẹ hơi rũ xuống trán, trên người là chiếc áo lụa đen hờ hững để lộ xương quai xanh quyến rũ. Anh là biểu tượng của sự kiêu sa, một định nghĩa sống về sự hoàn hảo trong giới Kpop. Nhưng lúc này, đôi mắt phượng dài hẹp vốn luôn trầm tĩnh, lạnh lùng ấy chỉ phản chiếu duy nhất một hình bóng: Jeon Jungkook.
Jungkook vừa hoàn thành xong phần dance solo đầy bùng nổ, lồng ngực cậu phập phồng theo từng nhịp thở dốc, những giọt mồ hôi lấp lánh lăn dài từ thái dương, qua chiếc cằm góc cạnh rồi biến mất sau cổ áo. Cậu nhỏ hơn anh, nhưng bờ vai rộng vững chãi và khí chất vương giả trên sân khấu của cậu chưa bao giờ lép vế trước Taehyung. Khi giai điệu của bản ballad nhẹ nhàng vang lên để khép lại buổi concert, theo đúng kịch bản, họ phải đứng đối diện nhau, trao nhau cái nhìn thâm tình để tạo hiệu ứng cho bài hát.
Nhưng đêm nay, có điều gì đó rất khác.
Taehyung không nhìn vào ống kính máy quay, anh nhìn thẳng vào đôi mắt tròn thỏ con nhưng ngập tràn sự kiên định của Jungkook. Tiếng fanchant bên dưới đột ngột đẩy lên một cao trào mới khi hai người tiến lại gần nhau. Khoảng cách thu hẹp lại, chỉ còn một bước chân. Jungkook ngước lên, bắt gặp ánh mắt thâm sâu như đại dương của đàn anh. Trong khoảnh khắc ấy, cả hai đều nghe thấy tiếng tim mình đập lấn át cả tiếng nhạc và tiếng hò reo của hàng nghìn khán giả ngoài kia.
"Jungkook à..." Taehyung không nói qua micro, anh chỉ mấp máy môi, thanh âm trầm khàn bị nuốt chửng bởi không gian nhưng Jungkook lại nghe rõ mồn một bằng cả tâm hồn.
"Dạ?" Jungkook chớp mắt, một chút bối rối lướt qua khi thấy ánh mắt Taehyung nhìn mình đột ngột thay đổi, nó không còn là sự dịu dàng của một người anh trai, mà là sự chiếm hữu, là khát vọng đã bị kìm nén qua hàng vạn ngày dài dưới ánh đèn sân khấu và những điều luật hà khắc của giới idol.
Taehyung đột ngột bước thêm nửa bước, bàn tay to lớn, khớp xương rõ ràng mang theo hơi ấm quen thuộc vươn lên, nhẹ nhàng vuốt nhẹ những sợi tóc bết mồ hôi bên tai Jungkook. Cử chỉ này không có trong kịch bản. Hàng vạn khán giả bên dưới như nín thở, những chiếc lightstick trên tay họ bỗng chốc dừng lại, màn hình LED khổng lồ phía sau phóng to cận cảnh từng chi tiết trên gương mặt hai người.
Jungkook sững người, nhưng cậu không lùi lại. Trái tim cậu đập liên hồi như muốn nhảy khỏi lồng ngực. Cậu biết rõ điều này điên rồ đến mức nào. Đây là concert trực tiếp, có hàng nghìn người xem tại chỗ và hàng triệu người đang theo dõi qua màn hình livestream toàn cầu. Chỉ một hành động sai lệch, sự nghiệp của cả hai, tình bạn của cả nhóm có thể đứng trước bờ vực. Nhưng khi nhìn vào đôi mắt chứa đựng cả một bầu trời tình yêu chân thành và có chút tàn nhẫn của Taehyung, Jungkook nhận ra mình sẵn sàng cùng anh lao vào biển lửa.
"Em có sợ không?" Taehyung hỏi bằng ánh mắt.
Jungkook khẽ mỉm cười, đôi mắt cong lên thành hình bán nguyệt, lắc đầu nhẹ. Cậu chủ động tiến lên, thu hẹp khoảng cách cuối cùng giữa hai cơ thể.
Taehyung không chần chừ nữa. Anh buông chiếc micro trong tay xuống, mặc kệ nó rơi tự do và tạo ra tiếng "bụp" khẽ qua hệ thống âm thanh. Bàn tay anh dứt khoát trượt từ tai xuống sau gáy Jungkook, giữ chặt lấy cậu, rồi cúi đầu xuống.
Một tiếng "ồ" kéo dài như sấm động vang lên từ bốn phía khán đài, rồi tất cả dường như rơi vào trạng thái tĩnh lặng tuyệt đối trong tâm trí của hai người.
Môi họ chạm nhau.
Đó không phải là một cái chạm phớt nhẹ để chiều lòng người hâm mộ, mà là một nụ hôn sâu, nồng nàn và chất chứa tất cả những nhớ nhung, kìm nén của những tháng ngày phải yêu nhau trong bóng tối. Đôi môi mềm mại của Jungkook khẽ run lên khi cảm nhận được hơi ấm và hương vị bạc hà quen thuộc từ Taehyung. Anh mút nhẹ lấy cánh môi dưới của cậu, dịu dàng nhưng đầy mạnh mẽ, dẫn dắt cậu vào một thế giới chỉ có hai người.
Gió đêm của sân vận động thổi qua, làm tà áo lụa của cả hai quấn quýt vào nhau. Dưới ánh đèn spotlight màu vàng kim rực rỡ bao trọc lấy họ, nụ hôn ấy đẹp đến mức nghẹt thở, giống như một bức tranh nghệ thuật được tạc nên từ sự nổi loạn và tình yêu thuần khiết nhất. Jungkook run rẩy nhắm nghiền mắt, hai tay cậu vô thức bấu chặt lấy vạt áo vest của Taehyung, đón nhận nụ hôn đầu đời của mình – một nụ hôn đầu xuất hiện muộn màng, không phải trong một căn phòng kín, không phải dưới màn đêm vắng người, mà là trước sự chứng kiến của cả thế giới.
Bao nhiêu quy tắc của giới giải trí, bao nhiêu lời dị nghị của dư luận, bao nhiêu áp lực từ công ty quản lý... vào giây phút này đều bay biến sạch sẽ. Đối với Taehyung và Jungkook, hàng nghìn khán giả bên dưới không còn là áp lực, mà là những nhân chứng cho tình yêu của họ. Họ đã dành cả thanh xuân để cống hiến cho âm nhạc, cho người hâm mộ, và giờ đây, họ muốn dành riêng khoảnh khắc thiêng liêng này cho chính mình.
Nụ hôn kéo dài như thể một thế kỷ đã trôi qua. Đến khi dưỡng khí trong lồng ngực cạn dần, Taehyung mới luyến tiếc rời khỏi đôi môi đã hơi sưng mọng của Jungkook. Anh không buông cậu ra ngay, mà trán cụm trán với cậu, hơi thở hai người hòa quyện, nóng hổi và dồn dập.
Taehyung nhìn sâu vào đôi mắt long lanh ngập nước của Jungkook, nở một nụ cười nửa miệng mê người, giọng nói trầm ấm áp sát tai cậu:
"Nụ hôn đầu của em... rốt cuộc anh cũng lấy được rồi, ngay tại nơi rực rỡ nhất."
Jungkook đỏ mặt, nhưng ánh mắt cậu lại lấp lánh niềm hạnh phúc vô bờ bến. Cậu nhặt chiếc micro dưới chân lên, nắm lấy tay Taehyung, mười ngón tay đan chặt vào nhau không một kẽ hở, cùng anh hướng về phía biển người đang bắt đầu bùng nổ bằng những tiếng hò reo, khóc nghẹn và cả những tràng pháo tay cổ vũ vang dội.